“Khâm sai sắp lên thuyền rồi.”
Tô Tử Tịch thầm nghĩ, bất giác liếc mắt nhìn nơi không xa, lập tức "hử" một tiếng. Hắn thấy hơn mười thân binh đang khiêng hòm, đi thẳng về phía thuyền của mình.
Giản Cừ cũng vừa trông thấy, trong lòng không khỏi giật thót. Đang lúc không biết phải làm sao thì hắn nghe phía trước có tiếng xôn xao, một thị vệ đã ngăn họ lại, kiên quyết mà khách sáo nói: “Xin mời đi nơi khác, thuyền này đã có người rồi.”
“Ừm? Bị ngăn lại rồi sao?”




